Bài làm văn lớp 9

Lấy nhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy – Bài tập làm văn số 5 lớp 9

Nước ta có nhiều tấm gương vượt lên số phận, học tập thành công (như anh Nguyễn Ngọc Kí bị hỏng tay, dùng chân viết chữ; anh Hoa Xuân Tứ bị cụt tay, dùng vai viết chữ; anh Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt đã tự học, trở thành nhà thơ; anh Trần Văn Thước bị tai nạn lao động, liệt toàn thân đã tự học, trở thành nhà văn,…) Lấy nhan đề "Những người không chịu thua số phận", em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy – Bài làm 1

Trong cuộc sống, có những con người không may mắn khi chào đời. Tạo hóa đã thật bất công với họ. Trong số ấy không ít người chấp nhận số phận, thở ngắn than dài ngậm ngùi cho qua ngày tháng. Nhưng, vẫn có rất nhiều người trong số họ đã ko chấp nhập sự bằng lòng, họ đã dũng cảm và bền bỉ vượt lên sự an bài của tạo hóa. Thật đáng quý!

Một Nguyễn Ngọc Kí liệt cả hai tay vẫn kiên trì tìm cách viết bằng chân. Từ chỗ viết dc, đến viết đẹp là cả một quá trình. Không dừng lại ở đó, anh còn quyết tâm thực hiện giấc mơ đại học. Và, giấc mơ ấy đã trở thành hiện thực của đời anh. Để hôm nay, anh trở thành thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí trên giảng đường Sư phạm. Đó còn là một Nguyễn Minh Phú, nạn nhân cảu chật độc màu da cam, mất cả hai tay tử khi cất tiếng khóc chào đời, không chịu thua số phận, vươn lên học tốt và học giỏi, giúp đỡ gia đình. Họ là những tấm gương vượt lên số phận, học tập thành công đáng để cho ta ngưỡng mộ, tự hào.

Ở họ cái đáng quý nhất chính là nghị lực, ý chí vươn lên ko ngừng. Sự thua thiệt vốn rất dễ dẫn đến con ngươi mặc càm tự ti. Từ đó, không còn ham muốn, ước mơ, hoài bão. Con người sống lay lắt, trông chờ vào lòng thương hại của người khác. không, không phải là sống mà chỉ là tồn tại. Những tấm gương ấy đã không nằm trong số đó. Tạo hóa đã không công bằng với họ nưung ko có nghĩa lả lấy tất cả của họ. Họ vẫn còn một trái tim, một khối óc. Họ vẫn có thể sống đàng hoàng, tự tin như bao nhiêu người khác nếu họ biết vươn lên, chiến thắng số phận. Vâng, chính tình yêu và niềm tin vào cuộc đời đã tiế[ thêm ý chí và nghị lực. Để rồi chính sức mạnh ấy đã không phụ lòng những ngưởi thua thiệt. Hạnh phúc đã mỉm cười với họ. Dẫu hạnh phúc có đến muộn hơn, chật vật hơn nhưng dư vị của nó vẫn không vì vậy mà kém ngọt ngào hơn người khác. 

Những tấm gương vượt lên số phận, thànnh công trong học tập ấy không chỉ giúp chúng ta thấm thía giá trị của ý chí và nghị lực mà còn hiểu sâu hơn ý nghĩa về một cuộc sống có ý nghĩa. Có lẽ hơn ai hết, họ hiểu cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết sống có ích, sống đẹp với nó. Sự thua thiệt lúc này lại trở thành phép thử đối với tình yêu cuộc sống trong mỗi trái tim con người ấy. Vậy nên họ đã không chịu an bải trưước số phận. Họ đã chứng tỏ được rằng, cuộc đời cuộc đời vẫn rất cấn đến sựa có mặt của họ trên thế gian này. Những gì họ đã làm, đang làm và sẽ làm vẫn đang từng ngày, từng phút. từng giây góp mặt cho đời. Sự đóng góp của họ thật đáng để chúng ta soi ngắm lại chính mình.  

Thật buồn khi trong chúng ta, những học sinh, sinh viên đuợc tạo hóa ban tặng, ưu ái nhiều điều, vậy mà, một số họ lại chỉ biết ăn chơi, hưởng thụ. Xem nhẹ việc học tập, trau dồi đạo đức, nhân cách làm người, họ lao vào các chôu tò ra rất tự hào khi thấy mình sành điệu. Được khuyên nhủ, nhắc nhở, họ lại cuời nhạo vào những tấm gương cao đẹp ấy và buông ra những lời bất nhẫn. Thật đáng tiếc! 

Hiểu vậy, biết để mỗi người trong chúng ta, nhất là thế hệ trẻ càng phải hiểu mình phải sống ra sao, sống thế nào cho xứng với chân giá trị làm người. Soi vào những tấm gương cao cả ấy để không ngừng hoàn thiện bản thân. Con đừơng dẫn đến thành công không bằng phẳng bao giờ. Vậy nên, càng phải thấm rằng: “ Trên đường dẫn đến thành công không có vết chân của kẻ lười biếng “. Trên vạn dặm, hãy biết chọn một dặm đường và đi cho đến. Để một lúc nào đó quay lại nhìn lại ta hiểu rằng, cuộc đời này đã có gương mặt của ta. 

Tương lai đang đợi chờ ta phía trước. Để có một tương lai rạng rỡ, mỗi chúng ta hãy sống nhiệt tình và trọn vẹn với hiện tai. Dẫu những ngày ta đang sống còn gian khổ,, khó khăn đến mức nào thì cũng hãy vững tin mà sống. Bạn hãy tự đi trên đôi bàn chân của chính mình, chắc chắn bạn sẽ tới cái đích mà bạn muốn!

Xem thêm:  Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vào một ngày hè, hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó - Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Lấy nhan đề "Những người không chịu thua số phận", em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy – Bài làm 2

Pa-ven cooc-sa-gin từng trăn trở " Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho ra sống. Đừng để sau này phải hối tiếc vì những năm tháng đã sống hoài sống phí". Thật vậy, hãy sống sao để khi chúng ta sinh ra mọi người cười, khi ta chết đi, mọi người đều khóc. Cuộc sống đôi lúc không mỉm cười với cuộc sống. Đó là những con người đáng quý, đáng trân trọng – Những người không chịu thua số phận.

Có thể nói, " những người không chịu thua số phận" là khái niệm mà trong mỗi chúng ta ai cũng có một định nghĩa riêng. Mỗi khi nhắc đến " số phận" – chỉ hoàn cảnh khó khăn, hay những bất hạnh về vật chất(khuyết tật, khiếm khuyết…), người ta thường nhắc đến sức mạnh tâm linh như chúa trời, thần phật… hay quy luật nhân -quả. Nguyễn Du – đại thi hào dân tộc từng viết:" Ngẫm thay muôn sự tại trời". Song, trong cuộc sống ngày nay, lại tồn tại con người không chịu thua số phận. Họ là những người có ý chí, nghị lực, có sức mạnh phi thường vương lên để thành công trong cuộc sống. Họ không chấp nhận những bất hạnh, những khốn khổ của mình. Họ khác với những con người chịu thua số phận, cam chịu hoàn cảnh của mình, không có ý thức vươn lên trong cuộc sống, trong xã hội. Họ chính là hạt mầm thuần túy của cuộc sống.

Vậy, " những người không chịu thua số phận" là ai? Họ là những người có quan niệm đúng đắn về cuộc sống. Với họ, cuộc sống vốn dĩ được coi là phép thử tinh thần. Họ đều là người đã từng chán nản với cuộc sống, nhưng để vượt lên số phận, họ đã lạc quan hơn, có cái nhìn mới hơn về cuộc sống. Họ còn là người tự phục vụ được bản thân, tự nuôi sống chính mình mà không cần " ăn bám", nhờ vả vào xã hội. Chàng trai người Úc – Nick vujicic là một trong số họ. Anh sinh ra với cơ thể không được bình thường. Tưởng chừng tương lai của cậu bé như anh sẽ là một màu đen xám xịt nhưng anh chính là người tự cầm cọ vẽ lên cuộc sống mình những sắc màu. Hơn bao người lành lặn khác, anh tự lập gia đình, tự hoạt động cá nhân, tự bước đi bằng cơ thể của mình, anh đem nghị lực sống truyền đi khắp nơi… giống như anh, bao người khuyết tật khác cũng tự kiếm tiền từ chính đôi tay, đôi chân của mình bằng nhiều công việc trong cuộc sống. Từ đó, mỗi người họ trở thành tấm gương sáng trong cuộc sống. Tấm gương như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy với đôi tay bại liệt đã vươn mình lên trên hoàn cảnh khó khăn trở thành một nhà báo ưu tú. Mọi người nhắc đến " những người không chịu thua số phận" là nhắc đến những tấm gương sáng về nghị lực, về niềm tin, về sức mạnh diệu kỳ và giới hạn con người trên đường đời. Qua những biểu hiện ấy, ta có thể kết luận rằng " những người không chịu thua số phận" là những con người tuyệt vời, hoàn hảo!

Có ai đã từng thắc mắc rằng " do đâu mà số phận không thể đánh bại họ?" Cội nguồn của sức mạnh tinh thần ấy đều xuất phát từ chính bản thân họ. Họ có ý chí vươn lên trong cuộc sống, họ có niềm tin vào bản thân. Có ai đã từng nói " Mất niềm tin vào bản thân là mất tất cả". Vậy, họ có niềm tin là có tất cả bao gồm cả sự thành công. Nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm từng nói " Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Mỗi bản thân con người họ đều nuôi cho mình một động lực mạnh mẽ tiến tới tồn tại trong cuộc sống. Tự xây dựng cho mình ý chí, niềm tin là một thử thách lớn nhưng những con người không chịu thua số phận đã vượt qua thử thách ấy để tiến tới tương lai, hoài bão, mục đích sống của mình. Sâu trong họ là ý thức giác ngộ về lý tưởng sống, họ luôn có khao khát sống có ý nghĩa, sống được cống hiến. Bên cạnh nguyên nhân từ bản thân, gia đình và xã hội cũng có vai trò giúp họ " không chịu thua số phận". Gia đình là một yếu tố quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Gia đình luôn luôn quanh ta, theo ta từng bước đi của cuộc sống. Chính nhờ sự động viên, lạc quan của người thân mà nhiều người đã vượt lên mặc cảm, tự ti vươn lên trong cuộc sống. Nhà văn người Mỹ Helen Keller là một ví dụ. Bà nhận được sự giúp đỡ động viên tận tình từ cô giáo khiếm khuyết của mình. Từ đó, bà quên đi căn bệnh mù, điếc, câm bẩm sinh của mình và vươn lên thành một nhà văn, nhà báo xuất sắc. Quả thực, những người không chịu thua số phận là cổ nhân vật trong " truyện cổ tích đời thường".

Nếu như con chim đem đến cho đời tiếng hót, bông hoa đem cho đời hương thơm thì " những người không chịu thua số phận" đem cho cuộc sống bao điều tốt đẹp. Tố Hữu từng viết:

  "Nếu là con chim, chiếc lá
Khi con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho đâu phải nhận riêng mình".

 Mỗi con người họ tự xây dựng lên cuộc sống của mình để rồi giúp ích cho xã hội. Bản thân họ tự nuôi sống được chính mình, tự kiếm được tiền lương như bao con người khác mà không ăn bám vào xã hội, dựa dẫm vào xã hội. Làm những nghề như nhà văn, nhà thơ, giáo viên, công chức,… Họ cùng với mọi người cống hiến cho đất nước, giúp cuộc sống ngày càng văn minh, tiến bộ. Tuy có nhiều bất hạnh, có những khó khăn, họ quên đi để dành lại niềm vui trong cuộc sống. Từ những gì từng trải, họ biết đồng cảm với con người có hoàn cảnh khó khăn hơn, éo le hơn, bất hạnh hơn mình. Nhà văn người Mỹ Helen Keller từng nói: " Tôi từng khóc vì không có giầy để đi mà quên rằng còn có người không có chân để đi giầy". Bởi vậy, những con người không chịu thua số phận " cùng nhau đoàn kết vươn lên trong cuộc sống. Bên cạnh đó, từ họ, ta còn thu lại được cho mình những tấm gương về nghị lực sống, lý tưởng sống. Những tấm gương ấy luôn là nguồn động lực sống cả những người lành lặn và người có hoàn cảnh khó khăn. Ta không thể phủ định rằng " những người không chịu thua số phận" là những người có vai trò quan trọng trong cuộc sống.

Xem thêm:  Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giợi hay viết bài văn nêu suy nghĩ của em về Người - Bài tập làm văn số 5 lớp 9

Bên cạnh " những người không chịu thua số phận " còn tồi tại nhiều người cam chịu số phận, chấp nhận số phận, không tự mình vươn lên trong cuộc sống. Họ ăn bám vào gia đình, xã hội, trở thành gánh nặng của con người. Hay còn những con người lành lặn mà không biết vươn lên, lạc quan trong cuộc sống mà luôn tuyệt vọng, xoáy sâu vào quỹ đạo của cuộc đời. Vậy nên, mỗi chúng ta còn có bài học cho riêng mình từ " những người không chịu thua số phận". Con người chúng ta nên có ý chí vươn lên trong cuộc sống trong lao động và học tập. Chúng ta nên ca ngợi, giúp đỡ con người có hoàn cảnh khó khăn để họ có ý chí vươn lên trong cuộc sống.

Mùi hương hoa có thể bay theo gió nhưng hương thơm từ ý chí, nghị lực của " những người không chịu thua số phận" không bay ngược theo gió thời gian". Từ những tấm gương ấy, ta nhận ra cuộc sống còn nhiều người thật vĩ đại, thật kỳ diệu mà ta lại thật nhỏ bé, khiêm nhường. Là học sinh, ta cần cố gắng trong học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành công dân tốt.

Lấy nhan đề "Những người không chịu thua số phận", em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy – Bài làm 3

Người Việt Nam hay có câu “ số nó phải thế” quan niệm về số phận, thiện định không biết tự bao giờ đã ăn sâu vào tiềm thức. Vì thế, người Việt thường thiếu tính tự lập và hay ỉ lại. Nhưng có rất nhiều người do tạo hóa trêu ngươi đã phải mang trong mình số phận  kém may mắn như thấy giáo Nguyễn Ngọc Kí bị hỏng tay, anh Hoa Xuân Tứ bị cụt tay, anh Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt … Đã không chịu đầu hàng trước “ thiện mệnh”. Họ đã tự đứng lên từ trong gian khó để trở nhành những tấm gương sáng về lòng kiên trì,  nghị lực và ý chí vươn lên.

Đã nhiều lần em tự hỏi mình có đủ hai tay, hai chân mà đôi khi làm việc còn vụng về vậy mà họ những con người không may chịu khiếm khuyết về hình thể lại có thể làm được những điều kỳ diệu như vậy.

Mỗi người họ sinh ra với những nỗi bất hạnh khác nhau, nhưng có một điểm chung chính là “không chịu đầu hàng số phận”. Họ đã biết vươn lên khẳng định mình là người có ích trong xã hội. Và người mà lớp lớp học sinh đều biết đến chính là người thầy Nguyễn Ngọc Ký.

Chắc có lẽ trong lịch sử giáo dục Việt Nam đây là người thầy đầu tiên soạn bài, chấm bài, viết văn … bằng đôi chân của mình. Đứng trước hàng triệu học trò thấy không chỉ truyền đi kiến thức của mình mà còn truyền đi cả ý chí mạnh mẽ vươn lên để trở thành một nhà giáo ưu tú.

Câu chuyện của thầy bắt đầu từ những năm 60,70 của thế kỷ trước. Khi miền Bắc đang trong giai đoạn xây dựng đất nước thì cái tên Nguyễn Ngọc Ký đã trở thành một câu chuyện mà ai ai cũng nhắc đến. Sinh ra trong một gia đình nghèo, đôi tay lại bị bại liệt, nhưng ý chí và niềm khao khát học chưa bao giờ nguội lạnh. Ngày ngày đứng cửa lớp nghe trộm cô giảng bài. Thấy từng kể lại rằng, ngày đó nhìn thấy đàn gà bới đất tìm thức ăn thấy liền nảy ra ý nghĩ sẽ dùng chân để viết. Nghĩ là làm cậu bé ký đã dùng chân kẹp gạch tập viết trên sân nhà. Sau này, khi cô giáo đến chơi đã mang theo cho em vài viên phấn để tập viết.

Thương cậu học trò hiếu học, lại kiên trì đến tập viết cô giáo để em theo học cùng chúng bạn. Cũng từ đây, cuộc đời của Ký đã rẽ sang một trang mới. Thầy đã nhiều năm liên đạt học sinh giỏi, đạt danh hiệu vợ sạch chữ đẹp, hai lần được Bác Hồ tặng huy hiệu.

Cũng nhờ thành tích học tập xuất sắc mà Thầy được tuyển thẳng vào khoa văn của trường đại học Tổng Hợp. Với nhiều sáng tác đặc sắc, trong lĩnh vực văn học cùng nhiều đóng góp cho sự nghiệp giáo dục nước nhà thầy đã được phong tặng danh hiệu nhà giáo ưu tú. Tấm gương và cuộc đời của thầy đã trở thành câu chuyện được in trong sách đạo đức của nhiều thế hệ học sinh. Như một tấm gương sáng về tính kiên trì không chịu đầu hàng số phận.

Và còn rất nhiều những tấm gương khác như anh Trần Văn Thước, không may bị tai nạn lao động khiến bại liệt toàn thân vẫn trở thành một nhà thơ. Hay trong những năm gần đây cái tên Nguyễn Công Hùng được nhiều người biết đến dưới danh hiệu Hiệp sỹ công nghệ thông tin. Sinh ra bị bại liệt từ nhỏ, thân hình gầy gò, tay chân teo tóp trọng lượng chỉ khoảng 12kg. Cùng với đó anh còn bị căn bệnh phổi hành hạ, nhưng vượt lên trên nghịch cảnh và số phận anh đã trở thành một chuyên gia tin học. Từ một người gần như mất hoàn toàn khả năng vận động danh đã được vinh danh Hiệp sỹ công nghệ thông tin vì những đóng góp cho cộng đồng của mình.

Xem thêm:  Kể lại một giấc mơ, trong đó em gặp lại người thân cách xa lâu ngày - Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Không từ ngữ nào có thể tả được những khó khăn, những giọt nước mắt chống chịu với bệnh tật  của họ. Nhưng vượt lên trên tất cả là tình yêu, niềm tin cuộc sống cùng với hoài bão, khát khao được sống được trở thành người có ích cho xã hội đã khiến họ chiến thắng mọi khó khăn.

Những con người không chịu thua số phận xứng đáng được mọi người yêu quý, và kính trọng cũng như yêu thương. Chúng ta hãy cùng nhau chung tay giúp đỡ, chia sẻ để những khó khăn vất vả của họ vơi đi. Cùng nhau làm nên một xã hội tốt đẹp ngập tràn yêu thương.

Lấy nhan đề "Những người không chịu thua số phận", em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy – Bài làm 4

Có những con người không may mắn khi chào đời. Tạo hóa đã thật bất công với họ. Trong số ấy không ít người chấp nhận số phận, thở ngắn than dài ngậm ngùi cho qua ngày tháng. Nhưng, vẫn có rất nhiều người trong số họ đã ko chấp nhập sự bằng lòng, họ đã dũng cảm và bền bỉ vượt lên sự an bài của tạo hóa. Thật đáng quý!

Một Nguễn Ngọc Kí liệt cả hai tay vẫn kiên trì tìm cách viết bằng chân. Từ chỗ viết dc, đến viết đẹp là cả một quá trình. Không dừng lại ở đó, anh còn quyết tâm thực hiện giấc mơ đại học. Và, giấc mơ ấy đã trở thành hiện thực của đời anh. Để hôm nay, anh trở thành thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí trên giảng đường Sư phạm. Đó còn là một Nguyễn Minh Phú, nạn nhân cảu chật độc màu da cam, mất cả hai tay tử khi cất tiếng khóc chào đời, không chịu thua số phận, vươn lên học tốt và học giỏi, giúp đỡ gia đình. Họ là những tấm gương vượt lên số phận, học tập thành công đáng để cho ta ngưỡng mộ, tự hào

Ở họ cái đáng quý nhất chính là nghị lực, ý chí vươn lên ko ngừng. Sự thua thiệt vốn rất dễ dẫn đến con ngươi mặc càm tự ti. Từ đó, không còn ham muốn, ước mơ, hoài bão. Con người sống lay lắt, trông chờ vào lòng thương hại của người khác. không, không phải là sống mà chỉ là tồn tại. Những tấm gương ấy đã không nằm trong số đó. Tạo hóa đã không công bằng với họ nưung ko có nghĩa lả lấy tất cả của họ. Họ vẫn còn một trái tim, một khối óc. Họ vẫn có thể sống đàng hoàng, tự tin như bao nhiêu người khác nếu họ biết vươn lên, chiến thắng số phận. Vâng, chính tình yêu và niềm tin vào cuộc đời đã tiế[ thêm ý chí và nghị lực. Để rồi chính sức mạnh ấy đã không phụ lòng những ngưởi thua thiệt. Hạnh phúc đã mỉm cười với họ. Dẫu hạnh phúc có đến muộn hơn, chật vật hơn nhưng dư vị của nó vẫn không vì vậy mà kém ngọt ngào hơn người khác.

Những tấm gương vượt lên số phận, thànnh công trong học tập ấy không chỉ giúp chúng ta thấm thía giá trị của ý chí và nghị lực mà còn hiểu sâu hơn ý nghĩa về một cuộc sống có ý nghĩa. Có lẽ hơn ai hết, họ hiểu cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết sống có ích, sống đẹp với nó. Sự thua thiệt lúc này lại trở thành phép thử đối với tình yêu cuộc sống trong mỗi trái tim con người ấy. Vậy nên họ đã không chịu an bải trưước số phận. Họ đã chứng tỏ được rằng, cuộc đời cuộc đời vẫn rất cấn đến sựa có mặt của họ trên thế gian này. Những gì họ đã làm, đang làm và sẽ làm vẫn đang từng ngày, từng phút. từng giây góp mặt cho đời. Sự đóng góp của họ thật đáng để chúng ta soi ngắm lại chính mình.

Thật buồn khi trong chúng ta, những học sinh, sinh viên đuợc tạo hóa ban tặng, ưu ái nhiều điều, vậy mà, một số họ lại chỉ biết ăn chơi, hưởng thụ. Xem nhẹ việc học tập, trau dồi đạo đức, nhân cách làm người, họ lao vào các chôu tò ra rất tự hào khi thấy mình sành điệu. Được khuyên nhủ, nhắc nhở, họ lại cuời nhạo vào những tấm gương cao đẹp ấy và buông ra những lời bất nhẫn. Thật đáng tiếc!

Hiểu vậy, biết để mỗi người trong chúng ta, nhất là thế hệ trẻ càng phải hiểu mình phải sống ra sao, sống thế nào cho xứng với chân giá trị làm người. Soi vào những tấm gương cao cả ấy để không ngừng hoàn thiện bản thân. Con đừơng dẫn đến thành công không bằng phẳng bao giờ. Vậy nên, càng phải thấm rằng: “ Trên đường dẫn đến thành công không có vết chân của kẻ lười biếng “. Trên vạn dặm, hãy biết chọn một dặm đường và đi cho đến. Để một lúc nào đó quay lại nhìn lại. ta hiểu rằng, cuộc đời này đã có gương mặt của ta.


Từ khóa tìm kiếm:

Post Comment